Thời đó, hắn đặc biệt phản đối một câu nói lặp lại quá nhiều lần của Olivier. "Tao tin vào sự may mắn của tao"
- Beyrouth ..., Pierre nói. Mày không đến nỗi vất vã lắm ở Algerie đó chứ?
- Tao đã nói tất cả những gì tao nghĩ trong những bức thư gửi cho mày, Pierre, tại sao mày lại chọn nhiệm sở tại nước ngoài?
- Vấn để lương bổng, phụ cấp được thuận lợi hơn ... Tao sắp sửa phải cần tiền rồi.
- Nhưng mà tụi mình lại không được gặp nhau nữa.
- Tao còn trở về mà.
- Dẫu sao đây là vụ hè sau cùng của tụi mình
Pierre boi tinh yeu qua ten nhìn xuống.
- Mày còn nhớ cuộc bơi thuyền trong đêm trăng nọ chứ? Và cái hôm mày bị dập mắt cá ở Bertheaume nữa? Tao đã phải cõng mày trên tay tới tận trang viên.
Họ nghe tiếng bước chân của người làm vườn bước trên sõi và tiếng nước phun ra khỏi vòi nước.
- Cũng may là mình còn có nhiều điều để luyến tiếc
Olivier nói với nụ cười phớt nhẹ trên môi. Tao quên hỏi mày tin tức về Helene
- Tao cũng không biết nữa. Tao không gặp lại cô ấy
- Có thể cô ấy đã quay trở lại Ấn Độ, phải không?
Có tiếng bước chân trên cầu thang: Berthe đi qua hai lần trước cánh cửa mở và biến mất
- Nhưng mà cô ấy có từng ở Ấn Độ bao giờ đâu!
- Pierre! Tiếng Anne kêu lên. Anh ở trên ấy phải không?
Những trái banh, những chiếc dù đỏ, những tiếng sóng vỗ, những lâu đài cát ... Bước đi ở phía trước Anne và Pierre, Olivier phóng tầm mắt nhìn bãi biển ở đằng xa nơi những sinh hoạt chỉ còn thu gọn về những tiếng động lao xao vọng tới: tiếng người gọi nhau, tiếng trẻ con hò hét, tiêng sóng vỗ, mặt biển lấm tấm những ghe thuyền đầy màu sắc, những cô gái mặc áo tắm sặc sỡ với những đôi chân thon dài
Nhưng khi đến gần, vượt qua bờ dốc, tiến bước trên thảm cát mịn, lúc đó anh chỉ còn trông thấy làn da rám hồng vì nắng, mớ thịt mềm nhũn của một đứa bé trần truồng, một vết sưng trên cái mông đàn bà, những vết sẹo trồng trái, những kẽ nách ...
Những boi tinh yeu bãi biển, những lâu đài cát, những tiếng sóng vỗ, những chiếc dù đỏ, những trái banh ... Hình ảnh của mùa hè năm nào khi anh mới lên năm tuổi: anh đi nghỉ hè với mẹ ở Touraine, và anh say mê một cánh rừng. Anh đã ngồi trên bức tường của một khu vườn, nhìn hàng giờ một nét vạch có màu xanh hợp nhất và âm u chạy dài ở cuối chân trời: cánh rừng. Ôi, cánh rừng! Một bữa nọ mặc dầu không được phép ra khỏi nhà một mình, anh vẫn cứ chạy băng qua những cánh đồng và đặt bước tới đó: thế giới của những loài cây
- Bao giờ hai bác tới đây?
- Tao không biết họ có tới không nữa. Họ phải tham dự một hội nghị ở Argentina mà
- Bao giờ mày đi Beyrouth
- Tao chưa biết
- Mình đi tắm biển nhé! Anne nói
Cô mặc một chiếc áo tắm màu xanh da trời, một sợi dây chệch xuống bờ vai nhỏ vàng óng ả của cô. Không ai buồn cử động. Pierre dùng hai tay đùa với cát. Qua làn khói, Olivier ngắm nhìn đầu điếu thuốc gắn chặt trên miệng mình
- Ở Algerie, tao có đọc một bài báo của bác trai
- Ồ! ... Ổng mỗi ngày một bề bộn công việc, tất thảy mọi người đều mang bệnh tim hết rồi
Hắn cắn vào ngón tay cái của bàn tay phải, đoạn nhìn vào lòng bàn tay của mình trong khi Anne và Olivier chăm chú quan sát hắn
- Tao có gặp lại Touvel trước khi lên đường. Hắn đã mở văn phòng rồi
- Hắn vẫn ốm nhom chứ? Olivier nói
- coi boi tinh yeu Lúc nào cũng ốm nhom. Hắn lại sắp lấy vợ
- Thật là lành mạnh lắm đó
- Lành mạnh à? Pierre vừa nói vừa cười. Và rồi người ta phải đi tới một chỗ kết thúc phải không?
Anne mỉm cười với hắn, đầu cô nghiêng nghiêng trên bờ vai, trông như một con mèo nhỏ
Pierre chợt đứng phắt dậy
- Mình đi tắm đi! Nước biển bây giờ chắc tốt lắm
- Ai xuống nước trước đây? Anne nói
Olivier nhìn xuống Pierre sấn bước tới phía sau cô, nhấc cô lên trong đôi tay hắn và rồi thân thể họ trộn lẫn vào nhau, hắn ôm cô chạy vào biến nước trắng xóa đã bao phủ lấy họ trong khoảnh khắc
Anh chạy đến với họ. Cả ba cùng bơi về phía một chiếc thuyền nhỏ và leo lên đó. Một cái dằm ghim sâu vào gót Pierre. Ngồi nơi mũi thuyền, Olivier nhìn Anne đang mân mê bàn chân to tướng, bất động của hắn dựng đứng giữa hai đầu gối cô. "Xong, tao đã lấy nó ra rồi" và anh nhìn những giọt máu rỉ ra, chảy dài trên bàn chân hắn "Kìa! Như vậy là xong rồi"
Olivier đứng dậy, giữ thăng bằng trên mép thuyền, ngả người ra sau một cách mềm mại, nhún mình nhảy xuống nước, khi đầu anh lại hiện lên mặt nước, anh bắt đầu bơi vào bờ
Pierre dõi mắt nhìn theo anh trong khoảnh khắc
boi tinh yeu- Này, hắn nói với một vẻ quả quyết gượng gạo, còn tụi tao, tụi tao sẽ bơi đến bến tàu, và sẽ lái xe về garage