Chiếc Mazda đến tu vi 2014 tuoi dau Phan Rang khi hơn bốn hiện giờ chiều, trời mưa như thoái thác sinh

Người đàn ông rầu rầu ngồi bên cạnh hắn chính là Vẩn Thạch. Ở ghế sau là người đàn bà tạm gọi là vợ đại uý. Bà ta nhai kẹo cao su luôn miệng thỉnh thoảng lại đưa hai tay lên săm soi những móng vuốt mỹ miều đỏ chói của mình. Viên đại uý quay sang Vẩn Thạch:
- Trễ quá, điệu này về đến Cam Ranh chắc hơn sáu giờ.
- Thế còn may. Vẩn Thạch lim dim đáp. Tao tưởng lúc này phải nằm giữa đèo. Chưa bao giờ sương mù khủng khiếp như vậy.
- Đ.M. Xui quá. Tao chẳng thấy đường sá chi cả, cứ phóng đại xuống.
Người đàn bà hút thuốc cho đỡ buồn ngủ, giọng bà khàn khàn:
- Em chưa thấy ai lái xe đẹp như anh. Có điều đáng tu vi 2014 tiếc là đại uý phi công mà chưa lên máy bay bao giờ.
Viên đại uý cười:
- Sao không? Ít ra anh cũng lái máy bay ba lần rồi.
- Đừng xạo.
- Em không nhớ à?
- Nhớ rồi. Trong sở thú.
Bà ta lục xách lấy táo phát cho mỗi người một trái.
Xe giảm tốc độ. Mưa trắng xoá cả trời đất. Cái gạt nước quay liên tục vẫn không ăn thua. Đường xấu, đầy những ổ gà đọng nước, tầm nhìn xa không đầy hai chục mét mặc dù đã bật đèn pha sáng trưng.
Vẩn tu vi 2014 Thạch lim dim đôi mắt. Thực ra hắn không ngủ, hắn đang sống với những hình ảnh buổi chiều trên đồi Cù với Thục. Cả đời hắn, từ lúc nhỏ đi chăn trâu đến khi lớn lên, tự kiếm sống, đi học, đi bộ đội rồi bị thương trở về làm cái nghề này, hắn đã sống khắp nơi, trong nhiều môi trường nhiều tình huống. Hắn đã gặp rất nhiều người con gái nhưng chưa bao giờ thấy ai có nét hoang dã độc đáo như Thục. Đó là khuôn mặt mà hắn không ngờ.
Bỗng nhiên chiếc xe bị thắng gấp lại, bánh xe trượt trên mặt đường nhựa, chao mạnh. Mọi người choàng dậy. Trước mặt họ là một dãy dài xe cộ các loại. Đại uý chửi thề:
- Má, lại xui xẻo nữa. Chạy coi cái gì đó.
Vẩn tu vi 2014 tuoi dau Thạch hỏi một người đứng bên lề đường:
- Có chuyện gì vậy, anh?
- Cầu sập.
Người đàn bà sốt ruột mở cửa xe đi ra. Một lát bà quay lại tủm tỉm cười:
- Chưa sập. Mới nghiêng qua một bên. Qua đại đi.
Viên tu vi 2014 đại uý ngó Thạch, hắn nói:
- Chạy đi, chết bỏ.
Chiếc xe lại lăn bánh, người giữ cầu thổi còi cản xe lại và khi nhận ra người lái xe là một sĩ quan, anh ta lễ phép nói:
- Thưa đại uý, cầu không đi được.
Tu vi 2014 - Không sao đâu. Tôi đang có công tác khẩn cấp.
Thế là chiếc xe vọt lên. Người đàn bà hào hứng nói:
- Coi chừng qua cầu gió bay.
Chiếc Mazda trắng trườn qua cầu nhẹ nhàng rồi vọt đi rất nhanh, không ai để ý là cơn mưa đã dịu đi từ lúc nào.
Bọn họ đến Can Ranh trễ hơn dự định gần hai tiếng đồng hồ tuy vậy ai cũng vui vẻ. Viên đại uý cho xe vào phố và đậu lại trước một cửa hiệu vá ruột xe hơi lụp xụp bên đường. Viên đại uý bảo Vẩn Thạch:
- Mày đem vào cho nó đi. Tao mệt quá.
Thạch tu vi nam 2014 lạnh lùng bước xuống xe, vòng ra phía sau mở cốp lấy bánh xơ-cua ném xuống đất. Hắn lăn bánh xe vô căn nhà lụp xụp nọ. Một người đàn bà mập mạp tươi cười ra đón hắn. Hắn ném cái bánh xe xuống nền đất đen đầy dầu mỡ ấy, nở một nụ cười với người đàn bà:
- Bữa nay mưa quá nên không đến sớm được.
- Nghe nói cầu bị sập ở đâu đó mà. Tôi tưởng các anh không xuống được.
Vẩn Thạch theo người đàn bà vào trong, bà ta hỏi:
- Đủ số không?
- Đủ.
Người tu vi 2014 đàn bà gật đầu rồi moi trong tủ ra chiếc hộp giấy xấu xí trao cho Vẩn Thạch. Thạch cất gọn gói giấy vào túi áo măng tô thùng thình của hắn.
- Con đi, má ơi!
Vẩn Thạch nói to, đưa tay chào rồi bước nhanh ra xe. Viên đại uý đưa tay vẫy người đàn bà, cười toe toét, nói:
- Vá gấp đi. Tối nay tui ghé lấy.
Nửa giờ sau ba người đã ngủ một cách thảnh thơi trong một khách sạn sang trọng. Dường như tiền bạc cũng không làm viên đại uý vui lắm, hắn cứ lầm lì từ lúc bước vô khách sạn và vẻ cau có ấy vẫn còn phảng phất trong giấc ngủ. Chỉ có Xuân, người đàn bà là lộ rõ niềm vui, nàng chỉ ngủ một chút đã dậy, ngồi nhịp chân hát khe khẽ và bẻ các ngón tay kêu răng rắc, không chú ý gì đến hai người đàn ông
***
Nàng boi tu vi 2014 ngồi giữa hai người đàn ông và ngửi thấy mùi rượu nồng khắp nơi.
- Ra biển chút đi. Xuân đề nghị.
- Ra làm gì ngoài đó.
Viên đại uý cứ cho xe chạy vòng vòng trong phố rồi dừng lại đột ngột trước một ổ điếm, nhảy xuống vội vã:
- Mấy người đi chơi đi. Biết chừng tối nay tôi không về.
Xuân tu vi 2014 tuoi mui cười cợt:
- Anh ngủ luôn ở đây à? Đừng cố gắng, vô ích!
Viên đại uý chồm tới phía xuân, hỏi gặng:
- Cố gắng gì?
Một cái tát bay đến liền sau câu hỏi ấy. Người đàn bà ôm mặt nhưng không khóc. Vẩn Thạch nhún vai cho xe vọt lên để tránh một cuộc cãi vã lố bịch trước ổ điếm.
Khi về đến khách sạn Xuân nằm vật xuống giường mà khóc. Vẩn Thạch chứng kiến hài kịch ấy một cách bình thản. Hắn lấy thuốc ra hút, lơ đãng nhìn ra cửa sổ. Hắn hiểu tại sao xung đột ấy xảy ra và tự hỏi phải chăng đó là một căn bệnh của thời đại. Trong số những người đàn bà mà hắn quen biết có đến ba phần tư là không hài lòng về chuyện tình dục và đó cũng là tỷ lệ đàn ông bị mặc cảm về sinh lý. Như thế không phải là một căn bệnh thời đại sao? Không phải là hậu quả của một thứ stress nào đó sao?